Online Exclusives
Share
| All Online Exclusives >

Me, Summer, and Flies

Tôi, mùa hè, và ruồi
by Nhiên Hạo Phan
Translated from Vietnamese by
Hai-Dang Phan
Issue 30 Online Exclusive

Nhìn những con ruồi
cố vượt qua cửa lưới
tôi thấy mình mắc kẹt giữa những hình ảnh, gốc rễ, đất, và các lý tưởng quốc gia.
Mùa hè mặt toàn màu trắng
như sự ước lệ quê mùa.
Thói quen ngủ gật nông dân
trên chuyến xe chạy xuyên qua đại lục
có đủ các màu da
nhưng không có một ngôn ngữ nào
diễn tả ý nghĩa chung về sự mất mát
của những giá trị nền tảng mà một kẻ ra đi
bị tước đoạt mỗi ngày.
Ôi lời thở than nhược tiểu
cái chết lả một nhược tiểu khác
mặc toàn màu đen
cầm sự ước lệ tẻ ngắt
nhỏ sáp lên xác tôi,
mùa hè
và những con ruồi chồm hổm.

Watching flies
trying to pass through a screen
I see myself trapped among images
of roots lands and nationalisms
Summer wears all white
a worn out convention
The peasant habit of dozing off
on the bus running through the continent
there are all skin colors
but no common language
to express the meaning of loss
the exile robbed daily
of his fundamental values
Oh these laments of someone from a small country
death is but another weakness
dressed in all black
clinging to another cliché
dropping its wax on my corpse,
summer,
and the squatting flies.

 

 

__

 

Phan, Nhiên Hao. Thiên Đường Chuông Giấy [Paradise of Paper Bells], Tan Thu Publisher, Garden Grove, 1998

Phan Nhiên Hạo was born in Kontum, Vietnam in 1967 and immigrated to the U.S. in 1991. He is the author of two collections of poems in Vietnamese, Thiên Đường Chuông Giấy (Paradise of Paper Bells, 1998) and Chế Tạo Thơ Ca 99-04 (Manufacturing Poetry 99-04, 2004).  
Translator
Hai-Dang Phan is the author of the debut poetry collection Reenactments (Sarabande 2019). His poems and translations appear widely, including in the New Yorker, Poetry, New England ReviewSink, and Asymptote. A 2017 National Endowment for the Arts Literature Fellow, he currently teaches at Grinnell College and lives in Iowa City.